Escobar, trùm ma túy với khối tài sản 50 tỷ USD mời Maradona vào tù… đá bóng.

Một ngày đẹp trời cách đây ngót 30 năm – năm 1991, ngày Maradona còn đang trên đỉnh cao danh vọng với tư thế người hùng dân tộc khi đưa Argentina vào đến tận trận chung kết World Cup 1990, có một vị khách lạ mặt tìm đến “Cậu bé vàng” qua lời giới thiệu của những mối quan hệ “xã hội”.

Chẳng hề vòng vo, vị khách đặt luôn vấn đề mời Maradona đá một trận giao hữu “vô thưởng vô phạt” ở Colombia. Đang là ngôi sao hàng đầu thế giới, “Cậu bé vàng” chực chờ nói lời từ chối, thì đã phải há hốc mồm trước con số khổng lồ được nói ra từ miệng vị khách lạ. Đấy là số tiền mà siêu sao Argentina này sẽ nhận được nếu đồng ý. Chẳng ai từ chối nổi số tiền ấy, và Maradona cũng không phải là ngoại lệ.

Maradona nhớ lại: “Tôi cứ hình dung mình được đưa đến sân vận động. Nhưng có phải *** đâu. Tôi được đưa đến một nhà tù. Nhìn thấy cánh cổng nhà tù to tướng, hàng rào dây théo gai cùng hàng ngàn lính gác và quản giáo. Tôi suýt tè ra quần, mãi mới trấn tĩnh để gào lên: ‘Cái *** gì thế này? Chúng mày lừa tống tao vào tù à?’.

 

Song nhìn kỹ, thì đúng là chỗ này không giống nhà tù lắm, nó vừa giống một khách sạn sang trọng, vừa giống một khu nghỉ dưỡng 5 sao. Họ giới thiệu với tôi: ‘Diego, đây là Ông Trùm’. Tôi không hay đọc báo, cũng chẳng thường xem TV nên cũng chẳng biết là ai cả. Dù vậy theo phép lịch sự, tôi cũng vào phòng và nói chuyện. Pablo tự nhận là fan hâm mộ của tôi, ông ta nói rằng rất đồng cảm với tôi vì chúng tôi có điểm chung, đấy là từng rất nghèo hèn trước khi làm nên đại nghiệp.

Tôi đá một trận bóng trên sân vận động nằm ngay trong nhà tù. Mọi người thích thú reo hò vang trời. Tôi hôm ấy, tôi được thết đãi một bữa tiệc cực kỳ xa hoa. Hay ho nhất là ở đó, họ cho tôi tận hưởng những cô nàng bốc lửa nhất mà tôi từng thấy trong đời. Chơi thế mới là chơi chứ. Không thể tin được. Ở tù mà thế này thì tôi nguyện ở cả đời. Sáng hôm sau, ông ấy trả tiền cho tôi và chúng tôi chia tay“.

Người đàn ông mà Diego Maradona ngày ấy “chẳng biết là ai cả”, chính là ông trùm ma túy Colombia – Pablo Escobar. Số tiền mà “tù nhân” này trả cho “Cậu bé vàng” là cả một khối tài sản lớn – ngay cả với chính Maradona, nhưng với Pablo Escobar, nó chẳng thể lớn hơn “cái móng tay” của ông, bởi khối tài sản của ông trùm này, theo ước tính từng lên đến 50 tỷ USD.

Và đó là 50 tỷ USD tiền mặt. Con đường đến nhà tù của Pablo Escobar liên quan rất nhiều đến người Mỹ, cụ thể là FBI. Dễ hiểu, khi từng có thời 80% lượng cocaine được buôn bán ở Mỹ có xuất xứ từ “tập đoàn ma túy” Pablo Escobar. “Đầu độc” nước Mỹ bằng ma túy đã đành, đằng này ông trùm này còn “rút ruột” Hoa Kỳ bằng việc “thu gom” tiền mặt để tích trữ, chứ không dại dột dùng đến ngân hàng.

Lượng USD bằng tiền mặt của Pablo Escobar nhiều đến nỗi phải tính bằng kho, và các cầu thủ “dưới quyền” của ông trùm này nhận thưởng theo… xe tải, và cứ mỗi năm, nó lại bị hao hụt đi ít nhiều vì bị chuột bọ gặm nhấm.

Tuy nhiên, Pablo Escobar cũng rất tích cực làm… công tác xã hội, đổ tiền ra để cải thiện đời sống cho người dân quê mình. Ở vùng quê nghèo Medellin, ông chi tiền xây hàng loạt sân vận động, khu liên hợp cùng rất nhiều trường học, bệnh viện, nhà thờ ở miền Tây Colombia. Với dân nghèo ở đây, Pablo Escobar đích thực là Robin Hood thời hiện đại.

 

Khi nằm xuống, trong chân ông vẫn mang một đôi giày bóng đá

Cú “chơi lớn” mời Maradona vào nhà tù chơi bóng, liệu có phải là do ông trùm này thích chơi trội? Không hề. Cũng như Maradona, dòng máu chảy trong người Pablo Escobar đặc sánh bóng đá. Nhắc đến ông trùm ma túy khét tiếng này, người dân Colombia vẫn nhắc đến câu ví von nổi tiếng “Đôi giày đầu tiên mà Pablo đi là một đôi giày đá bóng, và khi nằm xuống, trong chân ông cũng đang mang một đôi giày đá bóng“.

Sau “cú chơi lớn” mời Maradona vào nhà tù đá bóng, Pablo Escobar phải trốn chui trốn nhủi dưới sự truy bắt của cảnh sát Colombia, nguyên nhân là chính phủ nước này muốn ông trùm này phải đi tù “cho ra đi tù”, chứ không phải nghễu nghện ăn chơi hút xách trong cái lâu đài dán mác nhà tù của mình.

Và ngay cả những ngày “trốn nã” với tình thế “ngàn cân treo sợi tóc ấy”, điều quan tâm lớn nhất của Pablo Escobar vẫn là bóng đá. Tay chân tâm phúc, người cuối cùng ở cạnh ông trùm này khi cả hai cùng bị bắn chết đã từng kể lại:

Một lần chúng tôi đang trốn thì phát hiện cảnh sát càn quét khu vực này. Tôi siết chặt khẩu M16 trong tay, mồ hôi đổ như tắm, bố trí đàn em thì bỗng nghe Pablo gọi to: ‘Popeye! Popeye!’. Tôi chạy đến, Pablo ôm ghì lấy tôi, radio vẫn dí sát bên tai, gào lên rất to: ‘Vào rồi! Colombia ghi bàn rồi!’. Bóng đá không chỉ là niềm vui, nó còn là sinh mạng của ông ấy“.

Nacional – CÂU LẠC BỘ Colombia đầu tiên đăng quang tại Copa Libertadores, là đội bóng của Pablo Escobar. Đội tuyển quốc gia Colombia khiến cả thế giới phải bất ngờ với những màn trình diễn mạnh mẽ, ngoại mục tại World Cup, biến những năm 1990 trở thành “kỷ nguyên vàng”, phần nhiều do bàn tay gầy dựng của Pablo Escobar.

Và khi Pablo Escobar sụp đổ, bóng đá Colombia cũng đổ sụp theo. Tháng 12 năm 1993, Pablo Escobar bị bắn chết trên một nóc nhà ở quê nhà Medellin. Ông trùm mà túy một thời này không được chứng kiến thảm kịch mang tên Colombia ở World Cup 1994.

Ngày 2/7/1994, Andres Escobar – cầu thủ đá phản lưới nhà khiến Colombia bị loại khỏi World Cup năm ấy, đã bị bắn chết bên ngoài quán bar El Indio ở ngoại ô Medellin. Tên sát nhân đã hét lên: “Goooooooool!” khi nã đến 12 phát súng vào hậu vệ từng là “con cưng” của Pablo Escobar ở cả Nacional lẫn Đội tuyển quốc gia Colombia.

Trong “sự nghiệp” của mình, Pablo Escobar chưa từ bất kỳ thủ đoạn nào để kiếm tiền và bảo vệ quyền lực của mình. Bắt cóc, tống tiền hay giết người chỉ là “chuyện nhỏ”. Bộ trưởng tư pháp Colombia – Lara Bonilla, tuyên bố mở chiến dịch “thực thi công lý” với Pablo Escobar, ông trùm này cử hai sát thủ đi mô tô bắn chết bộ trưởng ngay trên ô tô công vụ.

Ứng cử viên tổng thống Luis Carlos Galan được nhiều người ủng hộ vì chủ trương chống lại các ông trùm như Pablo Escobar, các thuộc hạ của ông lập tức hạ sát ông này. Thậm chí Pablo Escobar còn chỉ đạo cho nổ tung một chiếc máy bay phản lực với hơn 100 hành khách trên ấy, vì nghĩ rằng người kế vị tổng thống là Gaviria đang ngồi trên đó.

Chỉ duy có bóng đá, với Pablo Escobar luôn là cuộc chơi buộc phải công bằng nhất. Trong tang lễ của Andres Escobar, tổng thống Gaviria – người từng bị Pablo Escobar giết hụt cũng phải ngậm ngùi thừa nhận: “Những điều này sẽ không bao giờ xảy ra nếu Pablo còn sống. Anh ấy có những quy tắc riêng của mình“.

Liên quan đến bóng đá, lần duy nhất Pablo Escobar giết người là khi đội bóng của ông – Deportivo Independiente Medellin đối đầu với America De Cali – đội bóng được đầu tư bởi ông trùm đối lập Miguel Rodriguez. Ngay sau trận đấu, thông tin trọng tài chính Alvaro Ortega bị mua chuộc được lan truyền.

Thằng chó đấy đã ăn cắp chiến thắng của chúng tôi“, Popeye – tay chân thân tín nhất của Pablo Escobar nói. “Pablo ra lệnh cho chúng tôi truy sát hắn“. Ortega bị bắn chết ngay sau đó bởi hai sát thủ của Pablo Escobar, với 20 viên đạn vào người, cùng lời hét “Bắt sai rồi” trước khi nổ súng.