Vùng đất dữ: giang hồ bến xe, bến tàu

Từ xa xưa, bến xe, bến tàu vẫn là nơi tranh chấp của các kiểu giang hồ anh chị. Bảy Viễn, Sáu Cường… cũng là anh chị xuất thân từ bến xe bến tàu, gặp thời trở thành “tướng”. Bến xe Miền Đông từ thời có mặt đã làm đau đầu các cơ quan chức năng tại quận Bình Thạnh. Sau vụ Tý điên bị bắt, giang hồ Bình Thạnh chẳng rung động gì ráo, ngoài một cái bĩu môi: “Thằng ngu, chết là phải!”.

NHỮNG “ÔNG TRÙM” CON

Từ những năm 80 thế kỷ XX, vùng bến xe Miền Đông liên tục là điểm nóng về trật tự an toàn xã hội. Quả thực với lượng xe nhiều không kể xiết phục vụ cho nhu cầu đi lại của hàng triệu lượt người ngược Bắc xuôi Nam, thì “quyền lợi đen” thu được ở địa bàn này quả là mơ ước của giang hồ các kiểu. Thuở đó, các chị em Xuân (nữ), Hạ (nữ), Thu (nữ), Đông (nam) và Tây (nam) đã dầm mưa dãi nắng làm đủ mọi nghề có thể để tồn tại. Khi đã lớn, Xuân, Hạ rồi Thu, các cô gái quyết tâm đổi đời bằng… vốn tự có. Đông thì móc túi và giật đồ, Huỳnh Văn Thanh Tây, em út máu me liều lĩnh nhất nhà, bèn tụ tập giang hồ Bà Chiểu trở thành tên cướp trẻ tuổi nhất quận Bình Thạnh. Giang hồ lúc đó sợ công an một phép, nhất là khi thượng úy Lê Thành Tâm (tức Tâm Cao), trở thành tổ trưởng SBC thuộc Đội CSHS quận.

Suốt một thời gian dài, các kiểu giang hồ cộm cán đành ngậm ngùi tránh xa miếng bánh béo bở là bến xe to nhất nước này. Cơ hội đến khi anh Tâm chuyển công tác khác. Lúc đó, Sơn bông bắt đầu ra tay. Thoạt đầu Sơn sử dụng Tuấn sốt rét, Thái salem, Tuấn điên Gò Vấp… để mở rộng địa bàn cho vay từ khu vực cầu Băng Ky, hẻm 360… ra dần Cầu Đỏ rồi bến xe. Đúng lúc đó xảy ra trọng án. Vụ tranh chấp bán bánh mì trong bến khiến hai vợ chồng chủ lò bánh chết thảm. Sơn bông nguy hiểm hơn mọi loại giang hồ khác là biết ẩn nhẫn chờ thời.


Nguyễn Văn Tý (Tý điên) bị công an bắt vào tháng 3-2013

Rồi đến Huỳnh Văn Thanh Tây bị tóm cổ khiến Xuân, Hạ, Thu, Đông chuồn khỏi địa bàn. Lúc đó, nổi cộm lên có đường dây buôn gỗ lậu của Trịnh Xuân Hoàng (tức Hoàng lựu đạn), vốn là kiểm lâm, lại mở ra một hướng kiếm tiền mới cho cánh Sơn bông. Mọi thu nhập kiểu thu tiền cò xe dù, bảo kê buôn thúng bán bưng… chẳng giang hồ cộm cán nào buồn nhúng tay cho rắc rối.

Nổi lên một cách nhanh chóng là thế lực của “ông trùm” con Trường Anh với lời đe dọa: “Đâm chết người cũng… huề!” khiến giang hồ cò con vùng bến xe đâm ra ngán ngại. Trường Em đi sau anh mình nhưng khôn ngoan hơn, đã thành lập một băng nhóm vài chục tên và chọn địa bàn khác nhưng là một bến xe Miền Đông biến tướng: ngã tư Bình Triệu. Những xe dù, xe chở gỗ lậu… lọt luôn vào vòng cương tỏa của Trường Anh, Trường Em. Dưới trướng băng Trường Em nổi lên có Bé Năm, một giang hồ gốc ít học nhưng khôn ngoan vượt trội các kiểu đàn anh vai thô thịt bắp. Bé Năm bung bàn tay cho vay ra khắp tuyến đường Nguyễn Xí, D2 và cư xá Thanh Đa… gần như vây bọc luôn cả bến xe Miền Đông. Nhưng điểm chính là bến xe thì từ Sơn bông đến Bé Năm đều “kính nhi viễn chi”. Với chúng, khu vực D2 với đủ loại hình dịch vụ ăn chơi xem ra béo bở hơn nhiều! Nhưng dẫu sao, máu tham cũng khiến chúng phải nhúng tay vào, song với một hình thức khác an toàn hơn: đỡ đầu tầm xa.

Đụng độ đầu tiên của nhóm giang hồ bản địa là Trường Anh, Trường Em, Bé Năm… với cánh giang hồ Cầu Muối là từ một nhân vật khá vô danh tiểu tốt: Bảy Ấn Độ. Gã có vốn liếng cũng nhờ những dịch vụ đen vùng Cầu Muối, Phố Tây Phạm Ngũ Lão… nhưng ngày càng lép vế với nhóm Bình Kiểm, Tuấn Kiểm, Trường Kiểm, Dũng Quốc Thanh… bèn tìm cách chuyển địa bàn. Bảy Ấn Độ thông qua một loạt tay chân là xe ôm ở bến xe để cho vay và sau đó là các cô gái tiếp viên nhà hàng có hằng hà sa số trên địa bàn Bình Thạnh.


Mặt tiền bến xe Miền Đông, Q.Bình Thạnh                      Ảnh: T.MẠNH

Với sự đỡ đầu của Bà Lai Cóc, một giang hồ nữ khét tiếng thời trước cả Năm Cam, Bảy Ấn Độ bắt đầu chủ quan xem bến xe Miền Đông, cư xá Thanh Đa là vùng đất vô chủ. Vài cuộc đụng độ nhỏ nổ ra giữa các đàn em cấp thấp của cả hai phe, luôn được núp dưới cái cớ ăn nhậu đánh nhau, nhưng ngày càng trở nên ác liệt. Cuộc chiến đột ngột ngã ngũ khi cảng Lotus ở quận 7 với các hoạt động bảo kê, xã hội đen lộng hành bị cơ quan chức năng bóc gỡ. Cảnh đen, Nhân điên… bỏ của chạy lấy người, sang tá túc cánh Trường Em và Bé Năm. Hai tên máu mặt xiêu dạt từ quận 7 sang đã phối hợp với hàng chục tên đàn em tấn công băng Bảy Ấn Độ… Không chịu nổi sự hung hãn của đối phương, phe Bảy Ấn Độ quay về khu vực Nguyễn Thái Học, quận 1.

Sơn bông lúc ấy ra mặt, như một đàn anh dù cả đời chưa từng đâm chém, phân lại địa bàn. Bé Năm và Trường Em vẫn chê không muốn ra mặt ở bến xe vì dễ bị thộp cổ. Ngay lúc đó Tý điên và cánh lưu manh vặt sống vật vờ khu bến xe xuất hiện, Sơn bông bèn quyết định bỏ ngỏ bến xe.

Nếu không vì ai cũng chê, thì Tý điên không chịu nổi một cái búng tay của cánh giang hồ máu mặt thực sự vùng bến xe Miền Đông nói riêng và quận Bình Thạnh nói chung. Biết thân, Tý thường xuyên ăn nhậu và è cổ trả những bill quán nhậu khá đắt cho các đàn anh thập phương. Và cũng như để biết điều, những phi vụ đi đòi nợ thuê béo bở, Tý luôn nhờ đến “các ông anh” để mua lấy yên thân và để con nợ thêm phần kinh hãi.


Bến xe Miền Tây, Q.Bình Tân                                          Ảnh: T.MẠNH

Bến xe Miền Đông không thể một ngày không có chủ. Nhưng sau khi Cục Cảnh sát hình sự Bộ Công an triệt phá băng bảo kê của Tý điên, phải rất lâu sau đó mới có kẻ ăn gan hùm nhào ra phất cờ giành đất. Thực ra, Tý điên là tên đầu đất, vô danh tiểu tốt vì chưa bao giờ có “thành tích” nổi cộm trong địa bàn quận, nói chi tới thành phố. Cũng chính vì các giang hồ thực sự có máu mặt xem Tý điên như kẻ đứng mũi chịu sào nên gã mới có cơ hội kiếm ăn. Điểm lại những vụ việc của Tý điên, chưa bao giờ băng nhóm này dám động đến ai khác ngoài cánh nhà xe, tài xế, buôn bán nhỏ lẻ trong bến xe. Ra ngoài, giành đất? Tý điên không có đất mà chôn!

Sơn bông tuyên bố một câu xem như thánh chỉ của giang hồ Bình Thạnh vì thực sự sau khi Năm Linh chết thì ở Bình Thạnh Sơn bông quyết không ở vị trí số 2. Sau Sơn bông, những Nam hề, Bình đói, Việt quân báo, Cu đĩ, Trùm le… chẳng nhân vật nào không đủ sức ra bến xe làm trùm. Nhưng Sơn bông nói: “Vẽ cọp ra cọp, vẽ chó ra chó… dựng thằng nào lên chẳng được!”. Bản lĩnh thực sự của Tý điên là vậy, chỉ cần một nhân vật nào đó trong thế giới ngầm cờ bạc, mại dâm, bảo kê… của Bình Thạnh tỏ ý không hài lòng, Tý điên sẽ bị “gỡ bảng số”, chữa ngay lập tức cái gọi là bệnh thần kinh của gã…

Sau hàng loạt trọng án bị phá,  giang hồ bèn chuyển tất tần tật qua “núp lùm” cho yên ổn. Chính vì vậy, nhìn bề ngoài dường như vùng đất quanh bến xe Miền Đông đã trở nên “lành”. Nhưng chỉ cần một chút lơ là của công an, giang hồ lưu manh sẵn có sẽ lại hoạt động như chưa từng có việc gì lớn.

THIÊN ĐƯỜNG TỬU VÀ SẮC

Bên cạnh việc phát triển cơ sở hạ tầng, diện mạo một vùng đất vốn chỉ là thôn dã cũng đột ngột thay đổi. Hàng loạt cầu cống, đường sá xây dựng nối quận 7 với khu trung tâm Sài Gòn đã khiến khách ăn chơi chuyển dần nơi sinh hoạt.

Một diễn viên điện ảnh có chút tên tuổi khi về lập nghiệp ở quận 7 đã nghĩ đến việc khai thác nhu cầu tửu – sắc của tay ăn chơi mới phất thời mở cửa. Hàng loạt nhà hàng bia ôm mọc ra, đáp ứng nhu cầu ăn chơi của quý ông. Nhờ đi tắt đón đầu, diễn viên này đã thành công và từ một mảnh đất ruộng ngập nước biến thành hàng chục mảnh đất khác với cơ ngơi là một chuỗi nhà hàng tửu và sắc. Thừa thắng xông lên, ông ta cho băng Bảo Châu từ quận 8 sang mở luôn sòng bạc ngay trong nhà hàng của mình. Việc làm ấy đã phải trả giá đắt.

Làm ăn bất chính ắt lôi theo hệ lụy là các kiểu giang hồ lưu manh khắp nơi về tụ hội. Chỉ riêng số băng nhóm bảo kê và bảo kê cho bọn bảo kê đã lên đến hàng chục. Không chỉ bảo kê, giang hồ còn “lấn sân” qua các kiểu làm ăn khác. Hai cò nhà đất không thỏa thuận được về việc ăn chia huê hồng, bèn nhờ tới các đại ca phân xử. Ai có đỡ đầu nấy, và một cuộc chiến nổ ra nếu như cả hai bên đều ngang tầm.

Bất kỳ xóm nhà trọ nào, có thể nhận thấy ngay quá nửa cư dân đều sinh sống bằng nghề nghiệp liên quan đến ăn nhậu và nhan sắc. Như một quy luật, trai tứ chiếng tìm về nơi tấp nập gái giang hồ… Lần lượt những địa danh khu xóm trọ trở nên phức tạp hơn. Có thể liệt kê hàng loạt khu vực như Cầu Đá – hẻm Đền Quan Thánh – hẻm 108 Lê Văn Lương – chân cầu Phú Mỹ – khu vực chợ Tân Mỹ… Và việc sau 0 giờ bắt gặp la liệt những quán nhậu ốc là giang hồ các kiểu, gái tóc nhuộm, áo hai dây, chẳng phải là việc lạ lùng gì! Mấy nàng phục vụ quán đèn mờ chẳng cô nào không dính việc “cắn kẹo” hoặc “đập đá”.

Một loại hình khá phổ biến ở các tụ điểm karaoke và bar thuộc khu vực quận 7 là miễn có tiền thì ngay lập tức được phục vụ một bàn đèn tận bàn. Với vài viên “đá” nhét gọn vào bóp, việc chơi ma túy ở những nơi này gần như… hợp pháp!

Một nơi có quá nhiều nhà trọ cho dân nhập cư nhưng có tỷ lệ khách sạn, nhà nghỉ thậm chí chia số phòng cho số dân vẫn còn dư, thì việc gái mại dâm tìm về làm “điểm tiếp khách” là chuyện đương nhiên. Chẳng khách sạn nào không trương bảng thật lớn: “1 giờ giá 60.000 đồng, thứ hai tính thêm 20.000 đồng”.

Hầu hết băng nhóm tội phạm cướp đang trẻ hóa độ tuổi. Các đàn anh thì hoặc lạnh cẳng do có thu nhập ổn định từ cho vay và đòi nợ thuê hoặc bảo kê quán xá bến bãi, thậm chí rửa tay gác kiếm vì tù tội nhiều đâm ra… ngán. Và do việc làm ăn kinh doanh các kiểu đang đà phát triển, hệ lụy cho vay và nợ khó đòi sinh ra thêm loại hình đi lấy nợ thuê và xù nợ thuê cũng thu hút hàng loạt giang hồ cộm cán khác từ các nơi kéo về hoạt động (có thể vẫn ở nơi khác nhưng đi làm việc ở quận 7). Ngoài ra, cá độ đá banh tổ chức cờ bạc đề đóm, cò con thì nhan nhản.

Tóm lại, chuyển biến giang hồ ở quận 7 mang tính đối phó và nâng cấp. Những giang hồ lôm côm lùi dần, nhường bước cho các đại ca thứ thiệt ngoi lên trong vỏ bọc của những đại gia trong nhiều lĩnh vực.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *