Trùm giang hồ từ chối 1 lượng vàng để tạt axit vũ nữ Cẩm Nhung

1 gã giang hồ đâm thuê chém mướn nhưng cũng biết từ chối 1 lượng vàng (thời đó là rất lớn) để tạt axit vũ nữ Cẩm Nhung. Nhưng dù không ra tay, thì cả đời anh ta vẫn bị ám ảnh bởi sự “hèn nhát” của mình.

Vụ đánh ghen vũ nữ Cẩm Nhung bằng hình thức tạt axít diễn ra vào ngày 17 tháng 7 năm 1963 tại Sài Gòn. Đây được xem là vụ đánh ghen tàn bạo và rùng rợn nhất từng được ghi nhận tại thành phố này, gây chấn động cả Sài Gòn và miền Nam trong một thời gian dài. Báo chí thời điểm đó đánh giá đây là vụ đánh ghen bằng axít lần đầu tiên xảy ra trong giới thượng lưu Sài Gòn, là tâm điểm quan tâm của nhiều tầng lớp.

Nạn nhân là cô vũ nữ nổi tiếng nhất Sài Gòn lúc ấy tên là Cẩm Nhung, người được mệnh danh là “nữ hoàng vũ trường”. Người thủ ác là một mệnh phụ phu nhân, vợ của một trung tá Sài Gòn. Vụ tạt axit rùng rợn đã biến cô vũ nữ giàu có, đẹp lộng lẫy thành cô gái mù lòa xấu xí, phải đi ăn mày. Khi còn là vũ nữ, Cẩm Nhung nổi tiếng nhất Sài Gòn, lúc đi ăn mày cô càng “nổi tiếng” hơn, khi luôn đeo trước ngực bức ảnh mình chụp với người tình trung tá thời trên đỉnh cao danh vọng.

86-6899-1448246260_2lnkfcdjoknf6
Trùm giang hồ Mạnh “cầu muối” (thống lĩnh khu Cầu Muối, Sài Gòn xưa) kể: “Cuộc hội ngộ ấy chính là cuộc họp bàn kế hoạch tiến hành vụ tạt axit vũ nữ Cẩm Nhung. Điều mỉa mai nhất trên cõi đời này là khi tội ác chuẩn bị tiến hành, lại được bàn trước nơi có khói nhanh nghi ngút ở một ngôi miếu bà Thiên Hậu cực kỳ linh thiêng. Ngôi miếu này tuy nhỏ nhưng được cả người Việt và người Hoa tôn sùng và khách viếng miếu lễ bái lúc nào cũng đông. Và sau cuộc hội ngộ ấy, chỉ vài tiếng sau, mụ Chín Đen đã thực hiện thành công vụ tạt axit vũ nữ Cẩm Nhung. Vụ án đã khiến cả Sài Gòn rúng động.Đêm hôm đó, tôi được cả hai mụ đàn bà nhiều tiền của và thế lực nhờ làm một việc như những gì tôi mô tả lại. Tôi từng nói với anh rằng, tôi cặp bồ với cháu gái của mụ Chín Đen, cũng như tôi từng là “đệ tử ruột” của lão Đại Lợi.
Từ đầu mối đó, tôi quen được với mụ vợ tay trung tá Trần Trọng Thức. Trước đêm định mệnh đó, hai người đàn bà này đã gặp trực tiếp tôi, nhân danh điều mà họ gọi là “bảo vệ hạnh phúc gia đình” đưa cho tôi một lượng vàng, yêu cầu tôi làm đúng một việc mà theo họ thì tôi thừa sức làm trong 30 giây. Đó là hủy hoại nhan sắc của Cẩm Nhung…”.Mạnh tiếp tục kể: “Anh biết rồi đó, tôi là một thằng giang hồ, tay đã từng nhuốm máu, đã từng không từ chối bất cứ cuộc đâm thuê, chém mướn nào. Thế nhưng, không hiểu vì sao lúc đó tôi lại thẳng thừng từ chối. Mặc dù vậy, tôi rất ân hận và cảm thấy bản thân mình thật hèn hạ. Phải chi tối hôm đó, tôi dũng cảm ngăn chặn âm mưu tội ác của họ một cách quyết liệt và dứt khoát, chứ không lẳng lặng bỏ đi, mặc cho tội ác xảy đến…”.
Khi kể đến đây, Mạnh đã uống xong ly rượu đế thứ ba. Nhưng bất ngờ, Mạnh đứng dậy nói một cách dứt khoát: “Tôi đã nói hết rồi. Cuộc lánh mặt, trốn tránh của tôi cũng coi như là chấm dứt từ ngày hôm nay. Tôi đã nhẹ hẳn lương tâm khi trút bỏ nó ra được với anh, một nhà báo đã theo sát sao vụ thảm án của cô vũ nữ Cẩm Nhung từ lâu nay. Tôi chỉ xin anh từ nay nếu có nhắc tới Mạnh “cầu muối” này thì cũng xin cho nó nửa câu”.

Là thằng giang hồ không chừa bất cứ tội ác nào, nhưng riêng vụ Cẩm Nhung thì hắn không nhúng tay nhưng vẫn nhận được tiền công. Điều duy nhất khiến hắn ân hận là đã hèn nhát, không đủ dũng khí để ngăn chặn một âm mưu tội ác đã biết từ trước. Hai người đàn bà nhiều tiền của và quyền lực kia đã nhân danh một thứ, thật ra là ngụy biện, đó là hạnh phúc gia đình họ, để hủy diệt đối thủ mà họ cho rằng có khả năng khiến họ mất hạnh phúc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *