Lâm ‘chín ngón’: đường đời giang hồ 1

Cái tên Lâm “chín ngón” nổi danh giang hồ gắn với những tên tuổi đại ca Sài thành lừng lẫy là Đại Cathay, Điền Khắc Kim, Năm Lương, Sơn “đảo”, Chương “khùng”, Cương “võ sĩ”, Hoàng “đầu lâu”, Tuấn “khùng”…

Gấp khúc đường đời giang hồ của những con người này có những ngã rẽ, ngã quặt bất ngờ để rồi trở thành những giai thoại khó có thể kiểm chứng. Lâm “chín ngón” may mắn, hay nghiệp chướng phải sống qua hai thế kỷ để kết cục là tàn phế trong đắng cay, thất bại; trong sự đổ vỡ không thể tìm lại chính mình. Lâm “chín ngón” đã kết thúc cuộc đời đầy bão táp , chất chứa oán giận, cũng nhiều tội lỗi của mình vào năm 2006 tại nhà riêng. Loạt bài viết này, chúng tôi chuyển đến bạn đọc những thông tin về Lâm “chín ngón” qua lăng kính của những người có bề dày trong nghề “săn đầu” tội phạm và một số người biết về Lâm.

Lâm “chín ngón” là biệt danh của Lê Ngọc Lâm (SN 1945) tại tỉnh Hà Tây (cũ). Biệt danh này được thiết lập trong giang hồ Sài thành từ những năm 60 của thế kỷ trước, chính xác là vào năm 1963, trong một lần cứu người anh em cùng “chí hướng” thoát khỏi sự thanh toán của nhóm khác. Khác với nhiều giang hồ cộm cán, Lâm “chín ngón” lấy lại danh tiếng giang hồ già dơ của một thời đã qua là nhờ Năm Cam – tức Trương Văn Cam – một giang hồ hiện đại thứ thiệt của đất Sài thành sôi động những năm cuối thế kỷ XX, đầu thế kỷ XXI.

Đường đời gấp khúc của Lâm 'chín ngón' (1) - Ảnh 1

Chợ cầu Muối hay còn gọi là khu cầu Ông Lãnh xưa là nơi Lâm “chín ngón” và rất nhiều giang hồ Sài thành bắt đầu “sự nghiệp”.

“Lớn lên” trên đường phố

Những người biết về Lâm “chín ngón” xưa (anh em họ hàng, bạn bè) đều thừa nhận, tuổi thơ của Lâm là những chuỗi ngày bất hạnh. Năm 1954, Lâm theo gia đình di cư vào Sài Gòn. Hiện nay, gia đình Lâm ở Hà Tây (cũ) không còn ai. Đầu tiên, gia đình Lâm chuyển đến Đồng Nai, nơi giáp danh với Sài thành.

Sau đó mới “di cư” dần vào trong nội đô. Đến miền đất mới, ở tuổi đang lớn, cần sự chăm sóc, yêu thương của người mẹ, tình cảm gia đình nhất thì Lâm bị cha dượng đuổi ra khỏi nhà. 13 tuổi, lạ lẫm với sự sôi động của phồn hoa đô hội Sài thành, nên cuộc sống của Lâm là ở gầm cầu, xó chợ chẳng làm ai bất ngờ… Khu vực cầu Ông Lãnh là nơi ghi dấu ấn đầu tiên của những tay anh chị, giang hồ thứ thiệt đất Sài thành. Khu vực này cũng là một trong những nơi giao thương, sầm uất của Sài thành xưa. Lâm lấy đây làm “nơi ở, nơi hành tẩu giang hồ” cũng là bắt chước Đại Cathay.

Lâm đã được Đại Cathay để ý sau một thời gian dài “xem” y vật lộn, “chiến đấu” với “mafia” để tồn tại ở cầu Ông Lãnh. Khi đã “trụ” được ở đây, Lâm mới bắt đầu thu nạp, tập hợp những kẻ “giúp việc” cho mình.

Mất ngón tay cái, ra đời biệt danh “khủng”

Khi có một chút danh trong giang hồ, Lâm bắt đầu bị các băng giang hồ khác “nhòm ngó”. Lâm được Đại Cathay nhận làm đệ tử còn vì lý do là hành xử rất kín kẽ, không bốc đồng, thâm thuý và nhanh chóng nắm bắt được tâm lý đối thủ. Lâm đối xử với anh em trong nhóm cũng rất có tình. Đặc biệt, ngày đó, Lâm không chèn ép phụ nữ. Thấy phụ nữ bị bắt nạt, ức hiếp ở giữa đường, giữa chợ, Lâm đều giúp. Theo giang hồ nhận xét, đó là tính cách của anh chị giang hồ đất Bắc. Tiếng lành đồn xa thành tiếng dữ, Lâm là cái gai cần phải nhổ của nhiều tay anh chị Sài thành ngày ấy.

19 tuổi, dân nhập cư, Lâm đã làm chủ một băng nhóm ở cầu Ông Lãnh, với giang hồ Sài thành gốc, đó là điều không thể chấp nhận. Với giang hồ Sài thành thì không có lý gì để một “thằng ranh con”, dân nhập cư quản lý khu vực “màu mỡ” này. Thực chất, nhiều “trận chiến” ở khu vực này không liên quan đến Lâm nhưng mục đích lại là để dằn mặt Lâm. Và, đối thủ đã xử lý một đàn em của Đại Cathay. Vì ân nghĩa với Đại Cathay, Lâm đến để tăng “viện trợ sức mạnh” và cùng bị sập bẫy tại rạp hát Hào Khê, nay là rạp hát Nhân dân. Lâm đã dùng một con dao lưỡi nhỏ bằng inox (con dao này Lâm luôn mang theo bên người), luồn xuống dưới chốt cửa và bật lẫy ra. Cửa vừa mở, đối thủ ở bên trong sập lại, ngón cái tay phải của Lâm bị kẹt giữa 2 cánh cửa sắt, bị đứt, máu và ngón tay dính ở cửa. Ngay lúc đó, Đại Cathay đã điều “lực lượng” đến trợ giúp. Băng nhóm kia buộc phải tháo chạy. Thế là biệt danh Lâm “chín ngón” ra đời từ đó.

Với quá nhiều “chiến tích” bất hảo mà 22 tuổi, Lâm mới nếm mùi nhà tù thì đó là sự “ưu ái” lớn của số phận cũng như thời thế ngày đó dành cho y. Những năm 60 và đầu 70 của thế kỷ trước, Sài Gòn (cũ) thường xuyên xảy ra các cuộc đảo chính, tranh giành quyền lực, an ninh trật tự đã lơi lỏng nên  Lâm liên tục phạm tội vẫn “thoát đẹp”. Năm 1966, Lâm nếm mùi mất tự do lần đầu tiên, sau khi bị đi tập trung cải tạo tại trại tập trung Phú Quốc với danh sách tội trạng rất dài. Sau đó, Lâm bị giam ở khám Chí Hoà. Từ năm 1970 đến 1975, Lâm bị chuyển về giam tại nhà tù Côn Đảo. Năm 1975 đến năm 1988, Lâm tiếp tục bị đi cải tạo. Năm 1988, Lâm mãn hạn tù trở về làm dân thường.

Đường đời gấp khúc của Lâm 'chín ngón' (1) - Ảnh 2

Lâm “chín ngón” quá tự tin với dáng vẻ bề ngoài thời trai trẻ của mình?

Nhập khám thành “đại bàng”

Được Đại Cathay nhận làm đệ tử nên ở trại nào Lâm cũng nhanh chóng ngoi lên thành “đại bàng”, được phạm nhân cùng phòng cung phụng. Cùng ở khám Chí Hoà còn có Chương “khùng”, Tuấn “khùng”, Cương “võ sỹ”, Hoàng “đầu lâu”, Điềm Khắc Kim, Năm Lương… Chương “khùng” có anh trai là Sơn “đảo”, nổi danh giang hồ như Lâm. Biết Lâm ở cùng phân trại, Chương ngấm ngầm hạ đối thủ để “lên số”  giang hồ. Thế nhưng, Sơn “đảo” đã rơi vào tình cảnh “nhân tính không bằng trời tính”.

Lâm ở khu FG và là “cai hàng đen” (tức thuốc phiện – PV) ở trong khám. “Hàng đen” được tuồn vào bán hay do người thân gửi vào sử dụng tại khám này, Lâm đều được hưởng 30% trong đó. Vì thế, Chương “khùng” rất ấm ức. Chương thể hiện ra mặt là sẽ “thanh toán” Lâm. Khi gặp Chương “khùng”, Lâm hỏi: “Có phải mày định giải quyết tao?”. Chương “khùng” chửi đù mẹ, văng đủ những ngôn từ giang hồ “khủng”, thời thượng nhất vào mặt Lâm. Lâm đang cầm chén uống nước, ném thẳng vào mặt Chương rồi bỏ đi. Chương “khùng” bị mất mặt với đám đàn em, chạy đến “tâu” với Cương “võ sỹ”.

Anh trai Cương là Sơn “đảo”, một trùm “hàng đen” ở Sài Gòn, là võ sỹ quyền anh đẳng cấp ở miềm Nam, miền Trung và Campuchia. Dù Lâm cao to, có sức khoẻ như vậy nhưng “chơi nhau” tay đôi với Cương, Lâm vẫn không phải là đối thủ. Thấy vậy, Cương đến “hỏi tội” Lâm. Được đàn em “cấp báo”, Lâm đã chuẩn bị trước. Vừa đến, chưa hỏi han rõ ràng, Cương đã giơ tay đấm thẳng vào mặt Lâm. Lâm tránh được cú đấm đó. Với giang hồ, bị đấm thẳng vào mặt trước nhiều đàn em là nỗi nhục, nỗi hận. Đấm không trúng đích, Cương bị mất thăng bằng, Lâm rút dao “bùa” trong người đâm thẳng vào ngực Cương, Cương gục xuống bất động.

Đại tá H.N, một chuyên gia “săn đầu tội phạm” có tổ chức (cục Hình sự (cũ), bộ Công an), kể: “Tài liệu của khám ghi lại rằng, đâm Cương chết rồi, Lâm thấy sợ, lặng im khá lâu. Dù là giang hồ ngang tàng nhưng trước đó, Lâm “chín ngón” chưa từng giết ai. Sau đó, có một đàn em hỏi, anh đâm chết anh Cương rồi à? Lúc đó Lâm như tỉnh cơn say giang hồ, rút dao ra khỏi người Cương và nói với đàn em là thắp cho Cương một nén nhang giúp mình, rồi lên báo cáo sự việc với ban giám thị khám Chí Hoà”.

Thế nhưng, lần giết người ngay sau đó, Lâm ra tay tàn độc, với suy nghĩ rất Tào Tháo rằng, “mình không giết nó, nó cũng giết mình”. Sau những va chạm đơn giản, biết được ý định của đối thủ là tìm, tạo cơ hội để soái ngôi, soái danh giang hồ của mình, Lâm đã “hành động” trước. Bằng việc sai đàn em đun nồi nước nóng để tắm, Lâm đổ cả nồi nước đang sôi sùng sùng ấy từ đầu xuống chân đối thủ. Tên này ngã xuống nền nhà, Lâm xông vào chém nhiều nhát chí mạng lên người. Nước và máu lênh láng khắp phòng. Lâm khép cửa rồi gào to, có người chết, có kẻ giết người.

Biệt tài… giấu bàn tay thiếu ngón

Theo đại tá H.N thì quá trình tiếp xúc với Lâm, dù ở hoàn cảnh nào, người ta cũng không thể cận cảnh bàn tay phải của Lâm. Lâm giấu bàn tay phải rất tài. Nếu không biết đó là chín ngón thì người ta dễ dàng cho rằng, bàn tay của Lâm vẫn bình thường. Tôi biết, có thầy bói xem tay cho Lâm, yêu cầu đưa tay phải ra nhưng Lâm chỉ đưa và xoè tay trái.

Thầy thắc mắc, Lâm giải thích rằng: “Xem tay trái mới đúng. Tay trái phản ánh số mệnh, còn tay phải chỉ là đường tình duyên”. Khi nói chuyện hoặc trao đổi với người đối diện, Lâm đan 2 bàn tay vào nhau khéo léo, rất khó nhận ra bàn tay thiếu ngón. Từ khi bị đứt ngón cái phải, những thói quen liên quan đến bàn tay phải được Lâm chuyển sang tay trái. Thế nên, trong giang hồ, những tên cộm cán đã bất ngờ đến kinh sợ với việc sử dụng thành thạo kiếm, dao cả hai tay của Lâm. Chính vì sự bất ngờ này mà một số đối thủ đã chấp nhận “về nhì” để tránh đổ máu và mất danh; tránh cái gọi là 10 ngón thua 9 ngón.

Nhóm phóng viên

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *