Kinh Doanh Tổng Hợp- 10/09/14

Chuyện quan hệ trong làm ăn tại Trung Quốc

“Ở Trung Quốc, chẳng cần biết anh giỏi cỡ nào, nếu không thuộc một tổ chức, không có nhiều bạn bè, anh sẽ chẳng thể chiến thắng lâu dài được”, một lãnh đạo doanh nghiệp cho biết.

Khi Deng Feng và Michael Yu lái chiếc BMW ra khỏi khu vực chạy thử, họ đã gặp tai nạn và gần như làm tan tành cả chiếc xe. Ngay khi thoát ra khỏi đống đổ vỡ, Yu nói rằng Deng không cần phải lo lắng, vì anh ta sẽ lo liệu việc còn lại. “Lúc đó, tôi mới biết anh ấy là người như thế nào. Chỉ trong những tình huống thế này, chúng tôi mới có cơ hội hiểu rõ về nhau”, Deng cho biết trên BBC.

Yu hiện là Chủ tịch New Oriental – một trong những tập đoàn giáo dục lớn nhất Trung Quốc. Còn Deng là Chủ tịch quỹ đầu tư Northern Light. Cả hai đều là thành viên Câu lạc bộ những nhà khởi nghiệp Trung Quốc (CEC) – một tổ chức phi lợi nhuận gồm 46 doanh nhân hàng đầu trong nước.

Họ trở thành bạn bè nhờ tham gia câu lạc bộ này. Họ tới thăm cơ quan của nhau, đi chơi tối và cả du lịch nước ngoài. Đây chính là ví dụ điển hình của cái gọi là “guanxi” (quan hệ) tốt – yếu tố không thể thiếu trong cuộc sống ở Trung Quốc.

drinking-in-china-2499-1412848495.jpg

Có mối quan hệ tốt sẽ giúp việc làm ăn tại Trung Quốc suôn sẻ. Ảnh: Nathanhgray

Có quan hệ tốt nghĩa là quen biết rộng với những người có khả năng trợ giúp lẫn nhau. Mối quan hệ này hình thành bên ngoài công việc, như đi ăn tối hay uống rượu. Đây cũng là bí quyết đảm bảo sự thành công của một thương vụ kinh doanh.

Yu cho biết cũng chính vì điều đó, mà số lượng thành viên của CEC rất giới hạn. Quy mô nhỏ sẽ giúp đảm bảo mọi người đều biết lẫn nhau, xây dựng quan hệ bền chặt và giúp đỡ nhau khi cần thiết.

“Chúng tôi có rất nhiều lúc phải hỗ trợ lẫn nhau, như khi một thành viên gặp rắc rối, cả câu lạc bộ sẽ đứng sau anh ta, cùng anh ta vượt qua giai đoạn khó khăn”, Charles Chao – một thành viên CEC cho biết. Chao hiện là Chủ tịch kiêm Giám đốc bộ phận truyền thông trực tuyến tại Sina.

Dĩ nhiên, việc giúp đỡ là có đi có lại. Nếu một người giúp người khác, anh ta cũng kỳ vọng được đối xử tương tự.

Với những người ở phương Tây, quen làm ăn thông qua các cuộc họp thông thường và có khi chẳng quen biết nhau từ trước, cách kinh doanh “Có đi có lại mới toại lòng nhau” này có vẻ không được đúng cho lắm.

Tuy nhiên, theo Deng, quan điểm cho rằng hoạt động này là tiêu cực, gắn liền với tham nhũng, là sai lầm. Anh cho biết “quan hệ” chỉ là một từ “trung tính”. Người Trung Quốc thường ít theo chủ nghĩa cá nhân và giao tiếp nhiều với đồng nghiệp hơn phương Tây. Vì vậy, làm ăn theo cách này cũng chỉ là trường hợp mở rộng mà thôi.

Dù quan hệ thường bị lạm dụng, nó chỉ biến tướng nếu gắn liền với các hoạt động phi pháp, như hối lộ. Chuyên gia nghiên cứu lãnh đạo – Steve Tappin cho biết đây chỉ đơn giản là một phần của “kết cấu xã hội” tại Trung Quốc. “Anh sẽ rất khó làm mọi việc nếu không có mối quan hệ”, ông nói.

Còn các lãnh đạo doanh nghiệp thì nói thẳng rằng việc này là không thể. “Ở Trung Quốc, chẳng cần biết anh giỏi cỡ nào, nếu không thuộc một tổ chức, không có nhiều bạn bè, anh sẽ chẳng thể chiến thắng lâu dài được”, Joe Baolin Zhou – CEO Bond Education – Tập đoàn giáo dục lớn nhất miền Nam Trung Quốc cho biết.

Theo Kent Deng – Giáo sư tại Trường Kinh tế London, “quan hệ” đã cắm rễ trong lịch sử Trung Quốc từ rất lâu. Đây là cách xây dựng niềm tin với người khác tại nước này. Ông cũng chỉ ra rằng khi Trung Quốc khuyến khích phát triển kinh tế thị trường, các doanh nhân chẳng có mạng lưới hay hợp đồng viết tay nào chính thống. Vì thế, làm ăn với những người đã quen từ trước sẽ giúp họ đảm bảo mình không bị lợi dụng.

Dù vậy, cách làm ăn này đang dần thay đổi, khi các công ty Trung Quốc dần tập trung vào thị trường toàn cầu. Eric Yang là nhà đồng sáng lập kiêm CEO hãng giáo dục TutorGroup. Anh chọn kinh doanh online vì nó cho phép anh làm nhiều việc theo cách mới. Trong dài hạn, kiểu công ty này sẽ có nhiều cơ hội tăng trưởng hơn là cách làm ăn truyền thống, do anh tiếp cận được nhiều khách hàng hơn, bên cạnh các mối quan hệ cá nhân.

“Đây chính là điều tuyệt vời của Internet. Anh liên lạc được với nhiều người, không cần biết tên họ, nhưng vẫn bán được sản phẩm và dịch vụ cho họ”, Yang nói.

7 ông lớn thương mại điện tử của thế giới

Amazon là hãng có doanh thu lớn nhất với 67 tỷ USD. Tuy nhiên, website bán được nhiều hàng nhất lại đến từ Trung Quốc.

Dù nổi tiếng toàn cầu là đại gia ngành bán lẻ, Amazon lại không đứng đầu trong danh sách những công ty bán lẻ trực tuyến lớn nhất thế giới. Cách đây không lâu, Alibaba đã vượt mặt đại diện Mỹ để chiếm vị trí này.

Đến từ Trung Quốc, đại gia bán lẻ trực tuyến Alibaba có tổng lượng giao dịch hàng hóa trị giá 170 tỷ USD năm 2013. Sang năm 2014, tốc độ phát triển của Alibaba càng bỏ xa Amazon. Riêng trong quý hai năm nay, tổng lượng hàng hóa giao dịch qua Alibaba đạt giá trị 81,6 tỷ USD, cao hơn cả Amazon và eBay cộng lại.

Bán được nhiều hàng không có nghĩa là thu được nhiều tiền. Lợi nhuận của Alibaba kém hơn nhiều so với Amazon và eBay. Nguyên nhân là công ty đến từ Trung Quốc nói trên tập trung vào mô hình C2C, mua bán từ khách hàng đến khách hàng. Nguồn phí mà công ty thu từ các hoạt động giữa khách hàng với nhau thấp hơn nhiều so với việc bán hàng của mình cho khách.

7 đại gia bán lẻ trên mạng xếp về tổng lưu lượng hàng hóa, số liệu 2013
Nhà bán lẻ Giá trị hàng hóa giao dịch qua mạng Doanh thu từ bán hàng qua mạng Tổng doanh thu bán lẻ (mạng & truyền thống)
Alibaba 170.000 4.100 4.100
Amazon 87.800 67.000 67.000
eBay 67.800 14.000 14.000
Apple 18.300 18.300 170.000
Staples 11.000 10.400 24.380
Rakuten 15.811 4.700 4.700
Walmart 10.000 10.000 470.000

Đơn vị: triệu USD

Bên cạnh đó, cũng có những doanh nghiệp bán lẻ không phát triển mạnh kênh phân phối qua mạng, như trường hợp của Walmart. Đây là chuỗi siêu thị lớn nhất thế giới với lượng nhân viên lên tới 2 triệu người. Doanh thu của hãng trong năm 2013 đạt con số khổng lồ 470 tỷ USD, nhưng doanh thu từ hoạt động bán qua mạng kém hơn nhiều ở 10 tỷ USD.

Trong khi đó, dù là “tiểu gia” bán lẻ so với Walmart, chuỗi siêu thị cung cấp đồ văn phòng Staples lại thu được nhiều hơn từ Internet. Năm 2013, doanh thu bán hàng qua mạng của nhà bán lẻ Mỹ này là 10,4 tỷ USD, chiếm gần một nửa doanh thu.

My Ebank – Ngân hàng điện tử được yêu thích tại Việt Nam là chương trình bình chọn dịch vụ ngân hàng điện tử xuất sắc trong năm, cho cả 2 hạng mục Internet Banking và Mobile Banking. Chương trình do VnExpress tổ chức, Ngân hàng Nhà nước bảo trợ và Công ty Dịch vụ thẻ Smartlink cố vấn về chuyên môn.

Đối tượng bình chọn: Dịch vụ ngân hàng điện tử của các ngân hàng thương mại trong nước và quốc tế hoạt động trên lãnh thổ Việt Nam.

Thông tin chi tiết về Chương trình My Ebank vui lòng xem tại đây.

Anh Đức

 

Chưa quyết cho người Việt vào casino

Bộ Tài chính cho biết vẫn đang lấy ý kiến các bộ, ngành liên quan đến dự thảo về Nghị định kinh doanh casino.

Tại cuộc họp báo thường kỳ của Bộ Tài chính tổ chức ngày 9/10, liên quan đến dự thảo Nghị định về kinh doanh casino, đại diện Vụ Tài chính Ngân hàng cho biết vẫn đang tiếp tục lấy ý kiến các bộ ngành góp ý cho dự thảo văn bản này.

Theo bà, trong dự thảo, bên cạnh người nước ngoài, người Việt Nam sinh sống tại nước ngoài thì Bộ có đề xuất việc cho người Việt vào casino.

“Việc chúng tôi đưa ra đề xuất này không phải là do sức ép của các nhà đầu tư. Thực tế, có một bộ phận người Việt Nam ra nước ngoài chơi casino bất hợp pháp nên việc đề xuất như vậy là nhằm kiểm soát, tránh các hệ lụy”, bà này nói.

Đại diện Vụ Tài chính Ngân hàng cũng cho biết, đề xuất trên nếu được chấp thuận thì cũng chỉ có một bộ phận người Việt được vào chơi casino mà thôi, vì sẽ những điều kiện chặt chẽ để hạn chế các đối tượng. Sắp tới, Bộ sẽ trình Chính phủ Nghị định này.

Dự thảo Nghị định về Kinh doanh casino được Chính phủ giao Bộ Tài chính soạn thảo từ năm 2010. Đến nay, văn bản này đã nhiều lần được đưa ra để lấy ý kiến các Bộ, ngành liên quan, trong đó việc có cho phép người Việt vào chơi casino hay không được đặc biệt quan tâm với nhiều ý kiến trái chiều.

Từ giữa năm 2013, Bộ Chính trị đã chấp thuận về chủ trương thí điểm người Việt chơi casino ở dự án casino Vân Đồn, thuộc Đặc khu kinh tế Vân Đồn (Cẩm Phả, Quảng Ninh). Tại phiên họp thường vụ Quốc hội hồi tháng 4 vừa qua, bàn về dự thảo này, một số thành viên cho rằng, thực tế, không ít người Việt sang Singapore, Macao, Campuchia để chơi cờ bạc nên nếu trong nước cấm thì cũng không kiểm soát được. Ngoài ra, việc cho phép người Việt vào casino chơi cũng chính là để quản lý nên cần phải có trong nghị định. Còn điều kiện cụ thể thế nào thì sẽ do Chính phủ sẽ ban hành.

Do đó, trong dự thảo Nghị định mới đây đang được Bộ Tài chính lấy ý kiến các bộ ngành, người Việt đủ 21 tuổi trở lên có thể được vào chơi trong casino nếu có đầy đủ năng lực hành vi dân sự, đủ năng lực về tài chính tham gia, đóng đầy đủ lệ phí tham gia chơi tại các điểm kinh doanh casino. Với những điều kiện cụ thể hơn sẽ được Chính phủ trực tiếp quy định.

Ngọc Tuyên

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *