Băng cướp Sọ Người: Chặt ngón tay làm vật “tín” đòi tiền chuộc

Miền Nam Việt Nam nhất là khu vực Tây Nam Bộ trong giai đoạn 1950 – 1960 dưới thời Mỹ – Ngụy khá hỗn độn cướp bóc nổi lên như rươi… Lợi dụng tình hình và để thực hiện những ý đồ riêng, một số đối tượng đã lập ra một băng cướp Sọ Người, sau đổi thành băng cướp Phi Long. Băng cướp này là nỗi khiếp đảm của dân chúng miền Tây thời ấy. Từ bài này, Đời sống và Pháp luật giới thiệu với bạn đọc những thông tin chưa từng công bố về băng cướp này.

Dù không có quá nhiều vũ khí và đạn dược, nhưng nếu nói về sự tàn ác thì băng cướp Sọ Người ở vùng Hậu Giang không hề thua kém so với bọn lục lâm thảo khấu nào vào thời ấy. Cầm đầu băng cướp này là Mười Lung, một kẻ gian ác, không từ bất cứ việc gì miễn là đạt được mục đích của mình. Và phi vụ lớn mà hắn chỉ đạo thực hiện chính là bắt ông chủ nhà máy xay xát, đòi tiền chuộc.

Gửi ngón tay làm tin

Bắt đầu manh nha hình thành từ vài thành phần bất hảo, Mười Lung tập hợp được nhiều anh chị có máu mặt gia nhập hội. Từ những vụ trộm cắp vặt, trộm đồ…, hội của Mười Lung đã tính đến những việc lớn. Hội tụ đầy đủ các yếu tố liều lĩnh, manh động, Mười Lung nói là làm. Gan lì và liều lĩnh, hội này dần dà trở nên mạnh và lấy tên cho băng nhóm của mình là băng cướp Sọ Người.

bang-cuop-so-nguoi

Băng cướp Sọ Người chọn chợ nổi Cái Răng để giao người, hòng dễ bề tẩu thoát.

Ông Nguyễn Văn Ba, một người cố cựu ở vùng Hậu Giang xưa (hiện ngụ TP.Cần Thơ ngày nay) kể lại: “Nhiều phi vụ lớn đã được chúng thực hiện thành công, đối tượng mà băng cướp này nhắm đến chính là chủ các nhà máy, những người lắm tiền nhiều của”.

Lần này, nạn nhân là một ông chủ nhà máy xay xát có tiếng của vùng Hậu Giang xưa. Trước khi bắt cóc ông chủ nhà máy xay Sanh Thành ở Ngan Dừa thuộc quận Phước Long (Ba Xuyên), băng cướp Sọ Người đã nghiên cứu kỹ lưỡng các đường đi, nước bước của ông này, kể cả các hoạt động sinh hoạt thường ngày. Quan trọng nhất là chúng biết được số tiền có thể lấy được từ phi vụ này là bao nhiêu.

Thực hiện kế hoạch, chúng bắt giữ con tin. Tờ Buổi Sáng ăn khách thời đó kể lại sự vụ như sau: Trong đêm 19/5/1957, đang ngồi tính sổ sách trong nhà máy của mình, ông Trương Khánh Châu, tên thường gọi là Tám Khện, chủ nhà máy xay Sanh Thành bất ngờ thấy có hơn mười tên cầm theo súng hùng hổ xông vào. Chúng không đợi cho ông Châu phản ứng mà mỗi đứa nhảy vào một việc như đã được sắp sẵn: Đứa thì canh vòng ngoài, đứa đứng vòng trong ngay cạnh cửa ra vào, còn lại một đám thì lôi ông Châu đi, không cho ông có sự phản ứng nào.

Lúc đó, người nhà của ông Châu cũng có mặt và chứng kiến toàn bộ vụ việc nhưng không dám tri hô, vì rất nhiều họng súng đang chĩa vào mặt họ. Thậm chí, khi bọn chúng bắt ông Châu đi, họ cũng không dám rượt theo do bọn cướp rất đông người, lại tối trời. Mãi đến khi bọn cướp dẫn người đi mất dạng, người trong nhà ông Châu mới hoàn hồn và tri hô. Lúc này mọi chuyện đã quá muộn màng, không thể tìm và biết được tung tích của băng cướp và nạn nhân đâu nữa. Bọn này sau đó được xác định là nằm trong băng cướp Sọ Người, đang bá đạo vùng Hậu Giang.

Lại nói về chuyện bọn cướp đưa ông Châu đi, chúng nhốt ông ở một nơi rất vắng vẻ, ít người qua lại. Đó là một cái chòi nhỏ ở giữa một cánh đồng, rất hoang sơ, bốn bên toàn là cỏ mọc rậm rạp. Để mọi người khó tìm ra tung tích con tin, bọn cướp còn đưa ông Châu đi nhốt ở hai địa điểm khác nữa để đánh lạc hướng những người tìm kiếm. Do hành tung của băng cướp bí ẩn, lại chưa có tung tích của ông Châu nên gia đình nạn nhân như ngồi trên đống lửa, nhất là khi tiếng tăm về sự tàn ác của băng cướp Sọ Người lan khắp vùng Hậu Giang.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *