Bạch Hải Đường huyền thoại và sự thật (Kỳ 1)

Tin số 1 của 1 tin về Bạch Hải Đường

Trước năm 1975, tướng cướp Bạch Hải Đường nổi lên như một huyền thoại: Một tướng cướp khét tiếng, hào hoa phong nhã, có vợ con và một lô tình nhân đeo bám do “ngưỡng mộ” huyền thoại tên tướng cướp đẹp trai này. Nhưng bi kịch là Bạch Hải Đường bị vợ cắm sừng và chính vì muốn trả hận tình nên hắn đã nhiều lần vượt ngục để thanh toán tình địch.

anh_dai_dien1_DTWO

Do vào ra cửa ngục như chỗ không người nên Bạch Hải Đường vang danh là một tướng cướp huyền thoại.

Kỳ 1

Tuổi thơ nơi xóm nghèo lụp xụp

Cuộc đời của Bạch Hải Đường đã được dựng thành tuồng cải lương, lên phim với nhiều tình tiết hư cấu lãng mạn. Nhưng thực tế và phim ảnh rất khác xa nhau, Bạch Hải Đường ngoài đời thực đúng là một tên cướp xuất quỷ nhập thần, từng vào tù ra khám và có những trận đụng độ sinh tử với cảnh sát chế độ cũ và công an chính quyền cách mạng sau giải phóng. Trước khi trở thành tướng cướp khét tiếng, Bạch Hải Đường đã có một tuổi thơ dữ dội và quá trình trở thành một tên tướng cướp có số má cũng khá ly kỳ. Song chính sự đồn thổi về tướng cướp Bạch Hải Đường đã tạo cho hắn một hình ảnh giống như “người hùng” trên chốn giang hồ.

Cách đây 7 thập niên, vào năm 1950 thị xã Long Xuyên của tỉnh An Giang, tuy không phải là “thủ phủ miền Tây” nhưng cũng thuộc hàng trù phú. Vùng đất này ngoài sông rạch chằng chịt và những cánh đồng thẳng cánh cò bay còn có những khu vực buôn bán sầm uất ở nội ô, là một trong những cửa ngõ giao thương từ Đồng bằng sông Cửu Long lên Sài Gòn và ngược lại. Nội ô Long Xuyên vì thế có những người giàu nứt đố đổ vách, đồng thời cũng còn những phận người lặn ngụp dưới đáy xã hội để vật vã mưu sinh.

Một trong số đó là đôi vợ chồng nghèo còn trẻ, đó là ông Nguyễn Văn Của và bà Lê Thị Huê, do không có trình độ để làm thầy, làm thợ nên ông Của hàng ngày bám chợ Long Xuyên, hoặc khu vực bến xe liên tỉnh làm nghề lao động chân tay, chủ yếu là bốc vác, đẩy xe hàng kiếm chút tiền công ít ỏi lo cho mái ấm gia đình. Bà Huê, tuy mang thai gần ngày sinh nhưng hàng ngày cũng phải ngồi bên thúng bánh mì kiên nhẫn mong đợi những người quen hay khách vãn lai ghé lại hỏi mua.

Bán được ổ bánh mì nào, chị Huê đều mừng thầm trong bụng, công việc lượm bạc cắc ngoài đường của chị cũng giúp chồng trang trải được chi tiêu trong gia đình và chuẩn bị cho đứa con chào đời chưa biết là gái hay trai. Nhưng dù trai hay gái, đó cũng là hạnh phúc đang mong đợi từng ngày của đôi vợ chồng trẻ hiền lành, làm ăn lương thiện được hàng xóm thương mến.

Và rồi cái ngày mong đợi ấy đã đến, nơi xóm nghèo lụp xụp toàn cư dân lao động chân tay ở gần chợ Long Xuyên đã vang lên tiếng khóc trẻ con, chị Huê vừa sinh cho anh Của một đứa con trai kháu khỉnh, da trắng như trứng gà bóc, mặt đẹp như con gái. Hai vợ chồng tuy sống trong cảnh nghèo khó, gạo đong từng bữa nhưng có được đứa con trai xin đẹp đã quên đi hết những lo toan, nhọc nhằn của một kiếp nghèo.

Căn nhà lụp xụp luôn vang lên tiếng khóc trẻ con nhưng lại rộn rã tiếng cười hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ sau khi đong sạch mồ hôi cho một ngày lao động kiệt lực kiếm sống. Họ đặt tên cho con trai là Nguyễn Ngọc Truyện. Tại sao lại lót chữ Ngọc mà không lót chữ Văn như cha? Ông Truyện giải thích với họ hàng rằng Ngọc là thứ quý giá nhất trên đời, ông đặt chữ lót cho con trai là Ngọc để hy vọng khi nó lớn lên sẽ thành viên ngọc sáng, chẳng những là người có tài, hữu ích cho xã hội mà bản thân cũng được mọi người quý trọng, vì ngọc quý hơn vàng.

Sau khi sinh đứa con trai đầu lòng, bà Huê lần lượt sinh tiếp 4 đứa con gái, Truyện vừa là anh cả vừa là  “trụ cột” của gia đình sau này để làm chỗ dựa cho những đứa em gái. Do đó hai vợ chồng ông Của đặt hết kỳ vọng vào đứa con trai duy nhất để nối dõi tông đường và thay cha đùm bọc những đứa em hai vợ chồng nghèo phải gánh trên vai 5 miệng ăn, mỗi ngày đều tăng thêm áp lực kinh tế.

Nhưng vợ chồng ông Của không ngại vất vã, dồn hết nỗ lực cho đứa con trai tới tuổi đến trường. Mỗi buổi tối rảnh việc, hai vợ chồng ông Của nghe con trai ê a tập đánh vần, ráp chữ đều vui như mở cờ trong bụng. Thằng bé Truyện cũng tỏ ra là một đứa trẻ thông minh, nhưng lỳ lợm. Ông Của bảo với vợ đứa con trai nào chả thế nhưng nó ham học là tốt rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *