Al Capone: Trùm mafia khét tiếng nước Mỹ

Cứ nhắc tới mafia, phần lớn người ta sẽ nghĩ tới các tổ chức mafia chuyên nghiệp và quy mô rộng lớn ở Italia. Điều đó thường gây ra một số điều nhầm lẫn.
Khá nhiều cuốn sách, tạp chí, báo hay các bộ phim viết về Al Capone nhưng phần lớn là sai. Người ta thường biết đến ông trùm này như là một trùm mafia của Italia. Nhưng điều đó hoàn toàn sai.

Al Capone

Al Capone
Đã có rất nhiều người Italia di cư, giống như các dân tộc khác trên thế giới, đổ về Tân Thế Giới với một số tài sản nhỏ bé của mình. Nhiều người trong số đó đánh cược với mạng sống với hi vọng có trốn thoát được sống ở vùng nông thôn Italia. Khi họ tới các thành phố cảng rộng lớn ở Mỹ và làm công nhân vì họ không rành ngôn ngữ và thiếu những kỹ năng công việc thì đã là cả ước mơ to lớn mà nhiều người trả giá bằng mạng sống cũng không có được. Tuy nhiên, đây không phải là trường hợp của Al Capone.

Mẹ của trùm Al Capone: Teresina Capone.
Gia đình di cư đến Tân Thế Giới
Gabriele Capone ( không phải là Caponi như nhiều tờ báo viết), bố của ông trùm Al Capone sau này, là một trong 43.000 người Italia di cư tới Mỹ vào năm 1894. Anh sinh ra trong làng Castellmarre di Stabia, cách thành phố Naples 16 dặm về phía Nam.
Gabriel, 30 tuổi, đã mang người vợ, 27 tuổi, đang mang thai là Teresina (thường gọi là Teresa) cùng với cậu con trai 2 tuổi Vincenzo và bé Rafaele di cư về Mỹ. Tuy nhiên không giống như nhiều người Italia di cư khác chỉ chăm chú tìm việc làm thuê, anh có kế hoạch riêng cho cuộc đời mình. Đó là làm hết sức với bất kỳ việc gì có thể để mở riêng cho mình một tiệm cắt tóc.
Thế là cùng với hàng ngàn người Italia di cư khác, gia đình nhà Capone chuyển về Brooklyn, gần khu vực hải quân Brooklyn. Đó là khung cảnh ảm đảm của những năm đầu ở Tân Thế Giới. 95 con đường ở đâyvới những căn hộ chung cư không có nhà vệ sinh và đồ đạc nội thất đáng giá nào. Cuộc sống vô cùng khó khăn, từ đồ ăn cũng chỉ có thể đủ để duy trì mạng sống.
Nhờ biết đọc và viết tiếng Anh, Gabriel đã có một công việc ở tiệm bán tạp phẩm cho tới khi anh có thể mở tiệm cắt tóc cho riêng mình. Teresina, ngoài thực hiện các công việc nội trợ của một người vợ còn làm thêm nghề may vá để tăng thu nhập cho gia đình. Đứa con thứ ba của họ, Slavator Capone ra đời vào năm 1895.
Và đứa con thứ tư, người con đầu tiên sinh ở Tân Thế Giới là Alphonse Capone (17/1/1899). Cậu nhóc sau này đã khiến cả thế giới phải biết đến vì băng đảng mafia khét tiếng của mình, với những vụ thanh toán không thương tiếc những đối thủ, thậm chí là bạn làm ăn, nếu chúng nghi ngờ kẻ đó cản đường mình.
Như vậy, Al Capone mặc dù có gia đình là người Italia, nhưng hắn là một gangster người Mỹ chính hiệu. Hắn chỉ lấy mô hình tổ chức tội phạm của Italia và biến nó thành một nghiệp đoàn tội phạm theo kiểu Mỹ.
Thời thơ ấu
Bố mẹ của ông trùm tội phạm trong tương lai này là những người như thế nào? Phương thức giáo dục của họ ra sao? Liệu họ có luôn đối xử với Al Capone bằng bạo lực và lạm dụng không để hắn phải chịu đựng và lớn lên trong tội lỗi rồi trở thành tên tội phạm khét tiếng như thế không? Al Capone có sống thời thơ ấu giữa những tên trộm và những kẻ sát nhân không?
Hoàn toàn không. Gia đình nhà Capone khá ít nói và hiền lành. Ông bố Don Gabriele thì được bạn bè đánh giá là “cao, đẹp trai, rất dễ nhìn”. Ông không bao giờ đánh con cái mà chỉ nói chuyện với chúng, ông dạy dỗ con hằng ngày và các con nghe bố của chúng”.
Tháng 5/1906, Gabriele được nhập quốc tịnh và thành công dân Mỹ, và cả gia đình theo đó đổi sang tên Mỹ, Alphonse trở thành Al Capone.
Sau khi Al chào đời, gia đình họ chuyển tới một khu phố sung túc hơn, phía trên cửa hàng của Gabrieleông ở số 69 đại lộ Park tại Brooklyn. Cư dân quanh đó thuộc về nhiều quốc tịch khác nhau – Đức, Thuỵ Sĩ, Trung Quốc… Việc giao tiếp với những người thuộc chủng tộc khác nhau không khiến A; Capone tách rời nhưng càng làm tăng thêm tình đồng hương với những người gốc Italia. Và đó chính là nền tảng sâu xa cho những hoạt động tội phạm trong tương lai.
“Cho đến khi được 10 tuổi, Al Capone có cuộc sống khá vất vả nhưng ổn định và không nhiều trắc trở. Đám trẻ con làm khu phố luôn sôi động, vì chúng chơi bóng, chạy tránh xe cộ trên đường, cãi vã và đánh nhau trong lúc đợi mẹ đi chợ về. Những cửa hàng bán hoa quả và rau tạo thành mùi đặc trưng cho cả khu phố. Những chiếc thang lên tầng hai ở phía trước mỗi căn nhà rung lên bần bật mỗi khi xe lửa chạy qua đại lộ Myrthe gần đó”.
Năm 1904, khi được 5 tuổi, Al vào học tại trường phổ thông số 7 đường Adams. Việc học rất chán nản vì lúc đó có nhiều sự phân biệt đối xử với dân nhập cư. Nhưng Al học rất khá cho tới năm lớp 6 rồi bắt đầu mải mê với các vụ đánh nhau. Năm 14 tuổi, Al bỏ học.
Bố mẹ buồn rầu, còn Al thì bắt đầu bộc lộ chiều hướng phạm tội, nhất là khi gia đình chuyển về số 21, quảng trường Garfield, sống cùng cặp vợ chồng hàng xóm tội phạm là Johnny Torrio và Mae. Cặp đôi của thế giới ngầm này có những ảnh hưởng đầu tiên tới cuộc đời tội phạm của Al Capone.
Học “việc”
Cách nhà gia đình Capone một vài dãy là một tòa nhà nhỏ khá khiêm tốn nằm trên quảng trường Garfield. Đó là trụ sở của một trong những trùm tội phạm khá nổi tiếng của khu Biển Đông, đứng đầu là Johnny Torrio. Hắn là trùm mới nổi nhưng lại đi tiên phong trong việc phát triển mô hình tập đoàn tội phạm hiện đại. Tài năng tổ chức và điều hành của Torrio đã khiến cả băng từ việc hành động bột phát, manh động trở thành bộ máy có tổ chức và đoàn kết. Chính yếu tố này đã khiến băng đảng của Torrio ngày càng lớn mạnh, thị trường của việc kinh doanh cũng như bảo kê của băng luôn được mở rộng với tốc độ rất nhanh. Chính Torrio là bậc thầy đầu tiên của cậu nhóc Al Capone, người cho hắn những bài học quí giá để làm nền tảng cho một lãnh đạo của đế chế tội phạm sau này ở Chicago.
Là người có vóc dáng nhỏ bé, Torrio nhanh chóng biết được rằng trong thế giới khắc nghiệt này, để sống sót cần phải biết dùng cái đầu, khéo léo và đặc biết biết tạo đồng minh cho mình. Nhờ có phong cách của một quí ông, Torrio chỉ bộc lộ mình là một giang hồ bình thường, tuyệt nhiên giấu đi thân phận ông trùm bảo kê của gái điếm và các giang hồ đàn em.
Torrio sớm trở thành một hình mẫu cho đám thanh niên trẻ tuổi trong khu phố. Capone, giống như nhiều bạn bè cùng tuổi, luôn ngưỡng mộ và tìm cách làm quen với Johnny Torrio. Theo thời gian, Torrio bắt đầu thấy tin tưởng Al và giao cho ngày càng nhiều trọng trách trong các hoạt động phi pháp. Trong khi đó, Al đã học được rất nhiều nhờ sự quan sát từ hành vi đến cách tư duy của ông trùm giàu có và được nhiều người kính nể này cũng như các đàn em của hắn. Một trong những bài học lớn nhất là phải biết sống và phân biệt rõ ràng giữa bề ngoài và bản chất. Bề ngoài phải lịch lãm, có giáo dục, trong khi bên trong vẫn làm những gì mình nghĩ như hoạt động trong giới tội phạm. Chính tư tưởng này đã ngấm vào máu và trở thành bản năng của Johnny Torrio.
Năm 1909, Torrio chuyển tới Chicago làm ăn. Al Capone chia tay người thầy đầu tiên và tiếp tục rơi vào tầm ảnh hưởng của băng nhóm khác.
Những thanh niên trong khu nhập cư Brooklyn có tư tưởng phân biệt chủng tộc rất lớn, từ đó dẫn đến việc thường có các nhóm học đòi làm gang-tơ như nhóm Ý, nhóm Do Thái, Nhóm Ai-len. Chúng không phải là các băng nhóm tội phạm đường phố thực sự nhưng là vì cảm thấy hợp và thích nhau, lại thêm sự ngưỡng mộ từ các đàn anh đàn chị trong giới tội phạm nên lập nhóm cùng nhau.
Nhưng Capone lại là một trường hợp khác. Hắn rất “khó nhai”, lỳ lợm và thay đổi qua nhiều “băng”của các thanh niên này như: Những máy khoan của Brooklyn, 40 tên cướp, hay 5 sát thủ đẳng cấp…
Vào thời điểm đó, tội phạm đường phố thì không bị cảnh sát sờ tới vì mang tính nhỏ lẻ. Các tổ chức chỉ cố gắng và mong muốn đưa các trẻ em đường phố vào các trường học hoặc nhà thờ nhưng họ thiếu nhiều yếu tố và không đủ năng lực làm việc đó. Thành ra, việc tụ tập thành phe nhóm lại trở thành một “hoạt động bình thường” của thanh thiếu niên sau giờ học. Chúng tự lập thành những băng nhóm trên phố của riêng mình, độc lập với thế giới người lớn và đôi khi còn trái ngược với họ. Các nhóm này do một cậu nhóc lớn tuổi, lỳ lợm và đủ cứng đầu để lãnh đạo cả nhóm. Những nhóm này thường cùng nhau thực hiện các cuộc phiêu lưu, đua ngựa, khám phá, chơi cờ bạc, ăn cắp vặt, phá hoại của công, hút thuốc, uống rượu, tiến hành đánh nhau để “học” và khẳng định sự hiếu chiến của mình.
Trước biến cố thay đổi cuộc đời
Mặc dù hay giao du với nhiều tay giang hồ đường phố và cả Johnny Torrio, Al Capone vẫn không hề có dấu hiệu nào cho thấy “yêu thích” hay sẽ chọn cuộc sống của một tên tội phạm. Hằng ngày chú bé Al vẫn sống cùng gia đình và làm những việc mà cha mẹ luôn mong muốn sau khi cậu bỏ học: đi làm việc và phụ giúp gia đình. Đầu tiên là công nhân trong xưởng sản xuất đạn, sau đó là thợ cắt giấy trong một nhà máy. Al luôn làm việc tốt, rất có ý thức và chan hoà với mọi người. Đặc biệt không bao giờ động tới súng đạn. Dù trở thành một ông trùm lạnh lùng và có cái đầu cực lạnh trong tương lai nhưng chú bé Al Capone lại là người dễ thương, có giọng nói ấm áp và khiêu vũ khá giỏi.
Dưới bàn tay chăm chỉ và có đầu óc của ông bố Gabriele, gia đình Capone càng ngày càng làm ăn khấm khá. Gabriele đã đạt được ước mong của mình là mở được 1 tiệm cắt tóc cho riêng mình. Bà mẹ Teresa thì tiếp tục nuôi dạy những cậu con trai và 2 cô con gái, trong đó có 1 bé chết sớm.

Johnny Torrio
Tuy nhiên, Torrio đã có ảnh hưởng khá lớn tới Al để rồi tới khi gặp một ông trùm khác, bản năng và khao khát thống trị của hắn mới trỗi dậy và ngày càng phát triển.
Ông trùm mới lần này mà Al có “cơ duyên” gặp là Frankie Yale, tên thật là Francesco Ioele, rất được giới giang hồ nể sợ.
Hoàn toàn trái ngược với phong cách bình tĩnh và “đầu lạnh” của Johnny Torrio, quan điểm tội phạm của Yale được tóm gọn bằng 2 chữ: “cơ bắp và sự thù hận”. Hắn mở 1 quán bar Harvard ở đảo Coney, và tuyển Al Capone vào làm tại đó theo lời khuyên của Torrio. Lúc đó Al mới 18 tuổi.
Vết sẹo
Al Capone làm rất nhiều việc tại quán rượu Harvard: phục vụ quầy, bảo vệ, và cả phục vụ bàn khi cần thiết. Trong năm đầu tiên, hắn trở thành người tin cậy của ông chủ và những khách hàng quen thuộc. Nhưng một sự cố xảy ra khi hắn phục vụ một đôi nam nữ. Người phụ nữ rất trẻ đẹp và Capone không làm sao kìm lại được. Hắn lại gần cô và nói: “Thưa bà, bà có cặp mông rất đẹp và tôi xin có lời ngợi khen bà”.
Người đàn ông đi cùng là anh trai cô gái, tên Frank Gallucio. Không nói nửa lời, anh ta bật dậy, đập thẳng vào mặt tên hầu bàn hỗn xược vừa xúc phạm em gái mình. Capone nổi điên lao vào. Cùng lúc Gallucio rút trong người ra con dao găm loại nhỏ, đâm Capone 3 nhát vào mặt trước khi kéo em gái mình thoát nhanh khỏi quán. Vụ đổ máu diễn ra rất nhanh, nhưng những vết sẹo xấu xí kéo dài trên mặt đã ám ảnh Al mãi mãi.
Vụ gây sự của Capone không gây ra nhiều xáo động trong cộng đồng dân cư tại đây. Gallucio tới gặp Lucky Luciano để dàn xếp và tên này thì tới gặp Frankie Yale. Capone bị bắt buộc phải xin lỗi Gallucio. Lúc này hắn mới nhận ra bài học quí giá nhất cuộc đời, bài học giúp hắn đủ nhẫn nhịn để tránh được nhiều nguy hiểm và trở thành ông trùm khét tiếng: luôn phải làm chủ sự tức giận, không bao giờ để nó thống lĩnh mình.
Trở về với Torrio, mọi cơ hội “làm ăn” mở ra cho Al: cờ bạc, bảo kê, rượu lậu…
Mặc dù không bảo vệ cho Al Capone vụ rạch mặt, lại còn bắt cậu nhóc phải xin lỗi nhưng Yale luôn che chở và dạy dỗ cậu học trò nhỏ những phương thức để “kinh doanh” dựa trên sự tàn bạo của mình.
Yale là một kẻ rất bạo lực và tháo vát, giàu có và có tầm ảnh hưởng nhờ những chiến lược “bàn tay thép” của mình. Hắn là “chuyên gia” trong các lãnh vực tống tiền, cho vay nặng lãi, bảo kê cho gái bán dâm và các lầu xanh, và dĩ nhiên là kiêm cả chức năng “bảo vệ” cho các cơ sở kinh doanh địa phương. Đàn em của hắn phải là những kẻ không chỉ biết làm người khác đổ máu mà còn phải biết giết người. Hắn nhìn thấy ở Al Capone một tố chất sẽ trở thành “cái đầu lạnh” có đôi tay rắn rỏi, đủ sức để quật ngã và bẻ gãy bất kỳ đối thủ nào sau này.
Yale ảnh hưởng rất lớn tới việc phát triển theo chiều hướng cứng rắn của Al Capone. Ngoài ra, còn có nhiều người khác cũng là cột mốc khá lớn trong cuộc đời chú nhóc. Năm 19 tuổi, Al gặp một cô gái người Ai-len rất duyên dáng có mái tóc vàng tên là Mae Coughlin. Cô gái ít hơn Al 2 tuổi, sinh trưởng trong một gia đình trung lưu. Gia đình nhà Mae đã phản đối rất mạnh mẽ mối tình của 2 người, mãi cho tới khi cặp đôi vẫn tới với nhau và sinh con, bên nhà vợ mới chấp nhận chàng rể.
Ngày 4/11/1918, Albert Francis Capone ra đời, thường được gọi là Sony và nhận Johnny Torrio làm bố đỡ đầu. Sony bị bệnh giang mai từ bố. Nhiều năm sau này Al mới thú nhận với bác sỹ rằng mình đã bị nhiễm trước khi cưới vợ và luôn tin rằng bệnh tình sẽ khỏi.
Có một gia đình nhỏ với người vợ đẹp và một đứa con nhỏ cần chăm sóc, Al tập trung làm việc nghiêm túc. Hắn không làm cho Frankie Yale nữa mà chuyển tới Baltimore, làm kế toán cho công ty xây dựng của Peter Aiello. Và Al Capone đã làm rất tốt. Với bản tính thông minh, có cái đầu lạnh và sắc sảo, Al làm việc rất hiệu quả với những con số và được nhiều người tin cậy. Cuộc sống gia đình của Al Capone khá ổn định.
Nhưng vào ngày 14/11/1920, cha của Al Capone đã qua đời vì bệnh tim ở tuổi 55. Đau buồn vì chưa có cơ hội làm cha hài lòng, Al Capone nhận thấy làm nghề kế toán đơn giản như thế này không giàu được nên hắn kết nối lại quan hệ với Johnny Torrio. Lúc này ông trùm Torrio đã mở rộng địa bàn, xây dựng một “đế chế” mở rộng trên nhiều vùng. Tại Chicago, đặc biệt là trên các con phố ở Brookyn đã là lãnh địa của “lãnh chúa” Torrio. Cơ hội mở ra cho Al Capone rất là lớn trên các lãnh vực: chơi bài, bảo kê, và cả rượu lậu… 
Chicago
Chicago vào thời điểm đó là một mảnh đất hoàn hảo để xây dựng một đế chế tội phạm. Nơi đây thường xuyên xảy ra tình trạng rối loạn trật tự, các phe nhóm liên tục tranh chấp và đánh nhau, đặc biệt lượng tiêu thụ rượu “như nước” của người dân là yếu tố quan trọng nhất, mang lại khối tài sản kếch sù cho bất kỳ kẻ thức thời nào. Những tờ báo hàng đầu nói về Chicago như sau: “Đó là một bang luôn đầy sức sống và bạo lực, những phe nhóm kích động và nhẫn tâm, không hề kiên nhẫn trước bất kỳ tình huống nào”. Một thành phố đầy máu me và tàn bạo, nơi dung thân của hơn 10 triệu “bò cái”, “lợn thiến” và “những con thiêu thân” được chăn dắt bởi các ông trùm khét tiếng và mưu mô. Nhưng đó cũng là một thành phố thương mại không có chỗ cho những đầu óc ngu dốt, thói trịnh thượng và không thức thời”.
Sự thối rữa về chính trị đã tạo nên một “thảo nguyên” xanh tươi, béo tốt cho thế giới tội phạm sung sướng tung hoành. Thành phố này nổi tiếng vì sự phồn thịnh, kéo theo nạn mại dâm đến hỗn loạn. Khi Al Capone tới Chicago vào năm 1920, nền kinh doanh “thân thể” trở nên “ngành công nghiệp” mang lại lợi nhuận tột đỉnh cho giới tội phạm. Ông trùm thâu tóm mạng lưới mại dâm của thành phố là Jim Colosimo “lớn” và cùng với vợ của lão là Victoria Moresco, một “tú bà” tột đỉnh thành công. Hệ thống nhà thổ đã mang lại 50.000 đô la một tháng cho cặp mèo mả gà đồng này. Một số tiền “khủng khiếp” trong thời đại đó.
Jim “lớn” sở hữu cả quán cà phê mang tên của mình: Colosimo, một trong những quán bar đêm nổi tiếng nhất thành phố. Không ai quan tâm tới việc hắn là ma cô, là tú ông hay là bất cứ ai. Các đại gia và những người nổi tiếng thường tới quán và mang lại cho y một vị thế lớn trong giới tội phạm. Jim “lớn”, với những chiếc nhẫn kim cương to tướng trên các ngón tay béo tốt là một sản phẩm “hoàn hảo” của xã hội Chicago lúc đó: đẹp trai, hào phóng, lòe loẹt và to lớn.
Khi nền kinh doanh của gia đình ngày càng phát triển, Jim “lớn” cẩn trọng và khéo léo đẩy ông trùm Johnny Torrio ra khỏi Brooklyn để tiếp tục hoạt động và đẩy mạnh đế chế của mình. Đó là một quyết định sáng suốt nhất mà Jim “lớn” từng làm bởi vì Torrio đã bành trướng việc “kinh doanh” của chúng mà không bị soi mói bởi bất kỳ vị chính khách nào. Torrio là một doanh nhân rất cẩn trọng, không quan tâm tới rượu. Trái ngược với Jim “lớn”, Torrio không uống rượu, không hút thuốc, chửi thề hay lừa đảo vợ của mình là Ann. Biết vị thế của mình đang thua Jim “lớn”, Torrio nằm đợi thời cơ.
Và cuối cùng điều Torrio mong đợi cũng đến. Anh hùng không qua ải mỹ nhân. Điểm yếu của Jim “lớn” là Dale Winter, một cô ca sỹ rất xinh đẹp đã “đánh cắp” trái tim hắn. Ông trùm quỷ quyệt này đã ngu ngốc ly dị Victoria để cưới cô ca sỹ trẻ này ngay lập tức, sau khi mới gặp người đẹp có vài tuần. Tin tức về sự điên rồ này của Jim “lớn” bay tới Frankie Yale tại Brooklyn. Tên trùm này lợi dụng luôn thời cơ để dành lấy “vương quốc” của Jim. Ngày 11/5/1920, Yale ám sát Jim trong hộp đêm Colosimo.
Tuy nhiên, ám sát được Jim “lớn” không có nghĩa là mọi việc đã nằm trong tay Yale. Torrio lúc này mới lộ diện, chiến đấu để giữ lại cả một gia tài mà hắn đã dày công giúp Jim gây dựng nên. Torrio trở thành kẻ thắng chung cuộc. Hắn nắm giữ vô số nhà thổ và quán rượu trong thành phố.
Chính trong giờ phút huy hoàng đó, Torrio gặp lại Capone, lúc đó 22 tuổi, đang làm kế toán tại Baltimore.
Từ khi Al điều hành mạng lưới tội phạm, xung đột giữa các băng nhóm trùng xuống.
Gặp lại Torrio đang khi “sự nghiệp” tội phạm của tên này đang lên như diều gặp gió, Al Capone dường như anh hùng có đất dụng võ. Không còn là cậu nhóc chạy lon ton như những ngày đầu tiên hắn tiếp xúc với giới tội phạm, Al giờ này đã 22 tuổi và rất có “tài năng” trong lãnh vực kinh doanh phi pháp. Tới năm 1921, Al Capone đã thực sự trở thành cánh tay đắc lực của Torrio, được ông trùm này hoàn toàn tin tưởng giao cho cầm đầu các đường dây và phi vụ làm ăn lớn. Al được giao chức quản lý của the Four Deuces, một tổng hành dinh điều hành các hoạt động đánh bạc, bảo kê, rửa tiền và gái mại dâm ở vùng Levee. The Four Deuces là sòng bạc đem lại siêu lợi nhuận cho băng nhóm này. Sau này em trai của Al là Ralph cũng gia nhập vào nghiệp đoàn của Torrio.
Vào khoảng thời gian này, Al cũng trở nên thân thiết với một người, người này sẽ là bạn tâm giao và trung thành suốt đời hắn: Jack Guzik. Dù tên này theo Do Thái giáo nhưng hắn là một tú ông chính hãng, chuyên sống bằng nghề môi giới mại dâm. Có phong cách và vai trò gần giống như Torrio, Guzik là một bậc đàn anh trong nghề của Capone.

Nhà của Al Capone trên đại lộ Prairie.
Sau khi đã cưới một cô vợ là người Ireland, Capone lại có một người bạn thân thiết là người Do Thái để chứng minh rằng hắn mãi mãi muốn ly khai với cộng đồng người Italy. Chính sự thoải mái trong lựa chọn đồng minh của Al đã giúp hắn trở thành ông trùm trong giới tội phạm. Giờ đây hắn là người bạn thân thiết của nhóm người Do Thái.
Có đủ lực về tài chính, Al mua một căn nhà sang trọng hàng đầu tại số 7244 đại lộ Prairie, rồi đưa Mae và Sonny, mẹ và anh chị của mình tới sống. Trong cộng đồng dân cư Al sống, hắn luôn cố gắng gầy dựng danh tiếng, ra tay giúp người để thu phục về làm cho mình. Càng dấn sâu vào con đường phạm tội, hắn càng lý tưởng hóa gia đình mình trong con mắt những người hàng xóm.
Trong công việc, nhờ có sự chỉ bảo của Torrio, cùng phong cách vượt trên những định kiến, sẵn sàng kết bạn và thu phục người tài mà không hề phân biệt chủng tộc, màu da, giai cấp…, Al Capone ngày càng có vị thế trong việc quản lý. Dần dần hắn được Torrio giao cho toàn quyền tại vùng Levee. Từ khi Al điều hành mạng lưới tội phạm, xung đột giữa các băng nhóm trùng xuống.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *